Graduation is not the end.. It's the beginning..
Only3m
Chiều thứ 7...tôi lại hẹn hò với cô đơn của chính mình..
Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014
Của để dành
Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trước
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: "dậy đi con"
Bình Dương: "dậy đi về với bố"
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: "thế đấy cháu ạ"
Bình Dương: "nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban"
Bình Dương: "thế mà nó không về nữa cháu ạ"
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó
Chào em ...Cô Gái Tháng 12
Em ra đời vào ngày gió se lạnh của tháng 12 – tháng cuối cùng của một năm.
Ba bảo em rằng vì sinh vào cuối năm nên sẽ thiệt thòi hơn các bạn cùng trang lứa, rồi em sẽ khóc tiếng khóc đầu tiên khi họ đã biết đi...
Nhưng em chẳng bận tâm, có hạnh phúc nào bằng khi em đã được sinh vào một tháng tuyệt vời như thế. Tháng 12 là tháng của những lễ hội, của niềm vui và cả những háo hức đón chờ..
Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012
BF LÀ GÌ ?
Một cậu bé nói với một cô bé:
- Tớ là BF của cậu!
Cô bé hỏi:
- BF là gì?
Cậu bé cười hì hì trả lời:
- Nghĩa là best friend đấy.
Sau này họ hẹn hò, chàng trai lại nói với cô gái:
- Anh là BF của em!
Cô gái dựa nhẹ vào vai chàng trai, thẹn thùng hỏi:
- BF là gì hả anh?
Chàng trai trả lời:
- Là boy friend đấy!
Vài năm sau đó họ kết hôn, sinh được những đứa con thật xinh xắn, người chồng lại cười và nói với vợ rằng:
- Anh là BF của em!
Người vợ dịu dàng hỏi chồng:
- BF là gì hả anh?
Anh chồng nhìn đứa con xinh xắn và hạnh phúc trả lời:
- Là baby’s father.
Khi họ già, họ cùng nhau ngồi ngắm hoàng hôn trước hiên nhà, ông lão lại nói với vợ:
- Bà nó à! Tôi là BF của bà đấy!
Bà lão cười với những nếp nhăn trên mặt:
- BF là gì hả ông?
Ông lão mỉm cười thật hạnh phúc và trả lời 1 cách thật thần bí:
- Là BE FOREVER
TỰ YÊU THƯƠNG, TỰ HẠNH PHÚC, TỰ TRÂN TRỌNG NGHE EM !
Em à, viết lên trán mình một chữ "Tự" em nhé. Tự yêu
thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em...!!!
Này em....!
Em ạ, đừng so vai, co ro giữa trời lạnh giá. Cũng đừng ước ao một
bàn tay lạ. Cuộc sống chẳng gì là vĩnh viễn đâu em, ước ao chi hơi ấm của một
ai, đặt trong tay mình một chữ " Tự" em nhé. Tự sưởi ấm mình, tự nắm
lấy bàn tay...cứ thế nhé, em sẽ không sợ một ngày ai đó buông tay mình đâu.
Này em...!
Bố mẹ nuôi em lớn, bố mẹ hy sinh tất cả cho em. Nhưng em ạ, những
nhận thức rõ ràng nhất trong cuộc đời em lại giành cho một thằng con trai xa lạ.
Bao đêm em khóc lóc, mất ngủ vì những điều ngớ ngẩn mà lũ con trai gây ra. Em nhận
ra mái tóc của ng ấy ngắn đi 1cm, nhưng sao em không nhận ra tóc bố mình thêm
bao sợi bạc. Em nhìn ra người ta bớt đẹp trai bởi cái mụn trên mặt...mà sao em
không thấy mắt mẹ hằn thêm mấy nếp nhăn. Em à, sao lại vô tâm với thương yêu!
Này em...!
Ngày em vật vã, bỏ ăn vì tan vỡ cuộc tình đầu, em có thấy mẹ
nhìn em lo lắng thế nào không. Ngày bé mỗi lần em bỏ ăn là mỗi lần mẹ mất ngủ.
Mẹ mong em lớn từng ngày để trưởng thành, để bớt trẻ con, để mẹ không còn phải
mất ngủ đêm đêm. Thế mà khi lớn lên, sao em lại làm mẹ mỏi mệt vì một thằng con
trai xa lạ. Em à, đừng để ai đó phải mệt mỏi vì yêu thương mình em nhé!
Này em...!
Em đã bao lần băn khoăn không biết chọn gì cho người ta trong
ngày sinh nhật, đã nằng nặc bắt mẹ dậy đan len rồi hì hụi cả tuần để đan cho
người ta một cái khăn...Thế mà em....nhầm lẫn hay là quên mất mà chúc mừng sinh
nhật mẹ muộn một tháng. Thế mà em, thức cả đêm để đan nốt cái khăn nhưng không
nhận ra mắt mẹ nhìn em xa xăm lắm. Có lẽ mẹ cũng mong được em yêu thương như
cái người dưng kia lắm. Em à, đừng lạnh nhạt với yêu thương!
Này em...!
Em có nhớ khi lần đầu tiên vấp ngã, ai là người đã nâng em dậy
không? Chắc chắn không phải những người dưng em vẫn gọi là " người yêu
" đúng không?Em có nhớ khi em hoang mang, khi em chênh vênh, khi em lạc giữa
con đường một chiều chen chúc xe cộ, ai là người chỉ đường cho em ra, ai là người
vỗ về an ủi em ...vẫn không phải là những " người yêu " của em đúng
không? Ừ, mới đây thôi khi em gặp tai nạn, những người dưng ấy hỏi han em được
câu nào không? Những người dưng ấy an ủi em được câu nào cho bớt đau không? Có
người dưng nào tự nguyện đưa đón em đi làm không? Chẳng ai phải không em.
Chỉ có chị gái em, dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng, rồi chở em đi
làm, đón em về phải ko? Có anh rể em, tối tối lấy nước muối, ô xi già rửa vết
thương rồi băng bó cẩn thận cho em phải ko? Có chị dâu em lo lắng hỏi thăm chân
hết đau chưa, xót xa mỗi lần cháu em vô tình chạm vào vết đau ..." con
không thương cô àh " phải ko? Có mẹ em lo lắng, nhắc nhở đi lại cẩn thận,
có bố em chau mày thở dài ...xe cộ...đi lại bây giờ không an toàn chút nào...Đấy
em thấy rồi phải không/ Chẳng ai yêu thương em như gia đình mình đâu, vậy thì
em ah, sao có lúc em lại quên điều đó mà đi trông chờ vào những điều xa lạ hả
em...!
Này em...!
Em nhìn lại mình đi nào. Xòe tay ra đi em, em có gì nào?Nhan sắc
đủ dùng, trí thông minh không quá tệ, một tương lai không quá tối tăm, một gia
đình luôn yêu thương, một nơi để quay về bất cứ lúc nào...Thế đấy em.Em thấy
mình giầu có chứ, vậy thì em à, đừng trông mong hạnh phúc từ những điều xa lạ,
đừng hy vọng tương lai từ những người dưng vô tâm. Và cũng đừng trao hết mọi thứ
cho những người đi ngang cuộc đời em.
Em à, đừng để cuộc đời mình trôi qua như một cái chớp mắt. Nắm lấy
nó thật chặt em nhé. Vì còn nhiều người yêu thương em lắm, vì còn nhiều người cần
em lắm. Đừng hy vọng và trông chờ quá nhiều từ những người dưng khác họ em
nhé.Bởi em xứng đáng được yêu thương, nâng niu và trân trọng.
Em à, viết lên trán mình một chữ " Tự " em nhé. Tự yêu
thương, tự hạnh phúc, tự trân trọng nghe em !
Em vẫn chênh vênh đi về, chỉ có điều bây giờ em đã biết thực tế
hơn.
Em biết yêu thương và không làm những người yêu thương mình phải
đau nữa.
ĐỪNG CỐ BẠN NHÉ...
Đừng cố bạn nhé..... Hãy sống thật với chính mình!
Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ khi bạn thực sự yếu mềm.
Đừng cố tỏ ra vui vẻ khi bạn thực sự muốn khóc.
Đừng cố tỏ ra can đảm khi nỗi sợ hãi thực sự đang vây quanh bạn.
Đừng cố tỏ ra thờ ơ trước những gì bạn thực sự quan tâm.
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc khi bạn thực sự đau khổ.
Đừng cố tỏ ra tỏ ra đáng thương khi bạn thực sự đủ dũng cảm để vượt qua
Đừng cố tỏ ra yếu đuối khi bạn thực sự cứng rắn.
Đừng cố làm theo sở thích khi bạn thực sự không thích nó.
Đừng cố ép mình làm việc quá sức chỉ để quên một người.
Đừng cố mơ tưỏng về tương lai tốt đẹp khi hiện tại bạn không thực sự cố
Đừng cố nói những lời khiến những người bạn yêu thương bị tổn thương khi
Đừng cố so sánh mình với người khác vì mỗi người trong chúng ta ai cũng là
Đừng cố giấu diếm cảm xúc của mình khi bạn thực sự muốn giãi bày cùng ai
Đừng cố gạt những ngưòi muốn giúp đỡ bạn ra khi bạn thực sự cần ai đó
Đừng cố tạo ra một lý do cho những sai lầm của mình
Đừng cố bạn nhé ... Hãy sống thật với chính mình
Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ khi bạn thực sự yếu mềm.
Đừng cố tỏ ra vui vẻ khi bạn thực sự muốn khóc.
Đừng cố tỏ ra can đảm khi nỗi sợ hãi thực sự đang vây quanh bạn.
Đừng cố tỏ ra thờ ơ trước những gì bạn thực sự quan tâm.
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc khi bạn thực sự đau khổ.
Đừng cố tỏ ra tỏ ra đáng thương khi bạn thực sự đủ dũng cảm để vượt qua
khó khăn.
Đừng cố tỏ ra yếu đuối khi bạn thực sự cứng rắn.
Đừng cố làm theo sở thích khi bạn thực sự không thích nó.
Đừng cố níu kéo một ai đó khi họ thực sự không còn quan tâm đến bạn
nữa.
Đừng cố ép mình làm việc quá sức chỉ để quên một người.
Đừng cố mơ tưỏng về tương lai tốt đẹp khi hiện tại bạn không thực sự cố
gắng.
Đừng cố nói những lời khiến những người bạn yêu thương bị tổn thương khi
bạn thực sự không muốn thế.
Đừng cố so sánh mình với người khác vì mỗi người trong chúng ta ai cũng là
một người đặc biệt.
Đừng cố giấu diếm cảm xúc của mình khi bạn thực sự muốn giãi bày cùng ai
đó.
Đừng cố gạt những ngưòi muốn giúp đỡ bạn ra khi bạn thực sự cần ai đó
để chở che.
Đừng cố sống theo những gì mà người khác sắp đặt cho bạn khi bạn thực
sự có thể làm chủ được cuộc đời mình.
Đừng cố tạo ra một lý do cho những sai lầm của mình
Đừng cố bạn nhé ... Hãy sống thật với chính mình
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


